Đã nhiều lần tôi tới nơi đây

Mỗi lúc ra về lại đầy vơi nỗi nhớ!

 

Nhớ núi non cao nhìn lên còn bỡ ngỡ!

Nhớ cánh rừng chưa kịp bước chân thăm…

Nhớ tiếng suối rì rầm róc rách suốt ngày đêm

Nhớ tiếng chim rừng chưa sáng đã gọi bầy ríu rít…

 

Nhớ mùi củi thơm như ngày ba mươi tết

Sum vầy bên nồi bánh chưng xanh…

 

Nhớ ngôi nhà tranh bé nhỏ xinh xinh

E ấp bên cánh rừng soi dòng suối mát

Câu truyện “công chúa ngủ trong rừng” mẹ thường vẫn kể

Vương vấn đâu đây…

 

Nhớ chiếc cầu treo rung rinh làn gió mát

Soi mình bên dòng suối…như gương…

 

Nhớ nàng mây trắng tựa bông

Nhởn nhơ bay tận phòng trà…

Tay mình còn nắm được.

 

Nhớ cái lạnh tê khi gió mùa kéo đến,

Bên bếp lửa hồng tránh rét mùa đông.

Nhớ cặp má ửng hồng của các cô cậu tý hon

Trời càng lạnh má em càng ửng đỏ.

 

Và hơn hết nhớ mùi không khí

Trong ngần như được ở cõi trần gian!

 

Tả Phìn Hồ xưa- Tả Phìn Hồ nay

Sơn thủy hữu tình và còn nhiều hơn thế

Viên ngọc chưa mài - Tả Phìn Hồ ta đó

Đến hẹn lại lên đến hẹn lại về!

Tả Phìn Hồ, ngày 29/11/2017

Doctor SAMAN

Tiến sỹ Nguyễn Minh Thọ